Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014

Nhớ ơn người xưa, Trần Quang Diệu, Bùi Thị Xuân

LONG PHU HỔ PHỤ

Trần Quang Diệu nguyên người Quảng Nam!
Thuở nhỏ có tên là Trần Văn Đạt!
Vốn chuộng quyền cước,đao thương kiếm kích!
Một ngày kia đi săn trên núi Kim Sơn,Hoài Ân…

Tình cờ tương ngộ,võ sư Diệp Đình Tòng!
Một người thông thuộc cả năm môn binh khí!
Vào ẩn dật nơi lam sơn chướng khí!
Vì lỡ tay giết chết tên tri huyện tham ô!!

Thầy mất,lại hay tin Tây Sơn Tam Kiệt dựng cờ!
Trần Quang Diệu băng rừng tìm minh chúa!
Luyện thành đại đao,rồng bay phượng múa!
Nào hay đâu,bị hổ dữ chận đường!!

Người thú đấu nhau,khác chi Võ Tòng!
Hổ gãy chân,người thọ thương mệt mỏi!
Giữa rừng vắng,không ai nghe tiếng gọi!
Cừ ngỡ chuyến này,đành lưỡng bại câu thương!!

Duyên đẩy đưa,khiến người đẹp chung đường!
Khi Trần Quang Diệu đuối sức,thì Bùi Thị Xuân đến kịp!
Hổ dữ núi Chà Rang,bị nữ hiệp giết chết!
Gái sắc trai tài,về đầu quân Tây Sơn…

Bùi Thị Xuân là cháu thái sư Bùi Đắc Tuyên!
Người thôn Xuân Hòa,thuộc huyện Tuy Viễn!
Gia đình khá giả,văn ôn võ luyện!
Song kiếm trên tay,tựa lưu thủy hành vân!!

Bà còn giỏi việc cỡi ngựa bắn cung!
Nhan sắc khuynh thành,huấn luyện voi chiến!
Giết hổ cứu người,trở thành đôi bạn!
Nguyễn Nhạc thương tình,đứng làm chủ hôn!!

Long phu,hổ phụ,danh nổi như cồn!
Cơ nghiệp triều Tây Sơn kề vai gánh vác!
Khi giặc Mãn chiếm thành cướp đất!
Quang Diệu được biên chế vào đạo Trung quân…

Cây đại đao xuất quỷ nhập thần!
Khiến Tôn Sĩ Nghị sợ đà khiếp vía!
Đôi song kiếm như rồng bay phượng múa!
Khiến tướng Hứa Thế Hanh phải chịu rơi đầu!!

Cờ nghĩa vừa giương,giặc đã tan mau!
Trần Quang Diệu được cử làm Nghệ An đốc trấn!
Vừa lo trấn thủ,vừa cố công xây dựng
Phượng Hoàng Trung Đô cho nhà Tây Sơn…

Việc triều cống,vua Ai Lao cố tình quên!
Quang Trung phong Quang Diệu làm Đại Tổng quản!
Đem đội tượng binh từng quen chiến trận!
Cùng đại tư lệ Lê Trung,tiến đánh nước Triệu Voi!!

Địch không chống nổi,bị đánh tơi bời!
Quân Tây Sơn chiếm thành,thu hết chiến lợi phẩm!
Gặp năm mất mùa,đất Quảng Nam sinh loạn!
Triều thần đồng lòng tiến cử Bùi Thị Xuân!!

Đích thân tuần tra để yên lòng dân!
Mở kho phát chẩn,trừng trị bọn quan ăn hối lộ!
Để giảm nạn trộm cướp,bà tuyên cáo rõ:
-Ai vác cày ra đồng,đó chính là dân lành!!

Loạn nơi xứ Quảng,bình định thật nhanh!
Ai nấy đều phục Bùi mỹ nhân thao lược!
Quần vận yếm mang,toàn tâm lo việc nước!
Sánh vai cùng chồng,dẹp loạn Lê Duy Chi…

Vận trù quyết sách,cử án tề mi!
Vương triều Tây Sơn,kình thiên nhất trụ!
Một tấm lòng trung,sáng ngời tinh tú!
Ngũ phụng,thất hổ,ngào ngạt tiếng thơm…

Từng bước ổn định vương triều Tây Sơn!
Quang Trung hoàng đế,bỗng bất ngờ tạ thế!
Vua Cảnh Thịnh lại còn quá trẻ!
Thái sư Bùi Đắc Tuyên,mặc sức lộng quyền!!

Đô đốc Vũ Văn Dũng giết chết Bùi Đắc Tuyên!
Bùi Thị Xuân quên thù nhà để lo việc lớn!
Nghe tin báo triều Tây Sơn lộn xộn!
Nguyễn Phúc Ánh đã lập tức điều binh!!

Quân Nguyễn vừa tiến vào thành Quảng Nam!
Bị đô đốc Bùi Thị Xuân đánh cho tơi tả!
Nguyễn Ánh căm thù,nhủ thầm trong dạ:
-Sẽ có một ngày sớm rửa mối hận kia…

Quang Trung mất rồi,các tướng chia lìa!
Tây Sơn Vương Nguyễn Nhạc,uống thuốc độc tự vẫn!
Phía Nam,Đông Định Vương liên miên thua trận!
Quân Nguyễn Ánh chiếm được thành Đồ Bàn!!

Cảnh Thịnh sai em là Quang Thùy trấn giữ Nghệ An!
Tự mình cầm quân vào Phú Xuân tranh chiến!
Bùi Thị Xuân đem năm ngàn quân hộ giá Nam tiến!
Thế trận ban đầu,bất lợi cho Tây Sơn…

Nữ tướng liều chết,cỡi voi đánh vào lũy Trấn Ninh!
Nơi Nguyễn Ánh đang quyết tâm cố thủ!
Áo giáp ướt đẫm mồ hôi và máu đỏ!
Vua tôi Phúc Ánh kinh tâm,mở đường máu thoát thân…

Khi thấy quân Nguyễn ồ ạt vượt sông Linh Giang!
Cảnh Thịnh tưởng vỡ trận nên quay đầu tháo chạy!
Bùi Thị Xuân nắm ngự bào kéo lại!
Tự tay thúc trống liên hồi,quyết đánh đến cùng!!

Ngờ đâu Nguyễn Văn Trương phá tan thủy binh
Nguyễn Văn Kiên đầu hàng,cửa Nhật Lệ bị mất!
Tinh thần rệu rã,binh sĩ đào thoát!
Triều Tây Sơn,đã đến lúc suy vong!!

Trần Quang Diệu chiếm được thành Qui Nhơn!
Buộc Võ Tánh phải tự thiêu mà chết!
Nhưng bốn bề đều là đại địch!
Viên hổ tướng phải bỏ thành,đào thoát ra Nghệ An!!

Lúc ra đi hơn ba ngàn binh
Tám mươi thớt tượng,nhưng Nghệ An đã mất!
Bị bệnh nặng,nên Trần Quang Diệu bị bắt!
Bùi Thị Xuân đem quân cứu chồng,cũng sa lưới kẻ thù!!

Năm Nhâm Tuất,Gia Long tổ chức lễ Hiến Phù!
Đây thực chất là cuộc báo oán vô cùng tàn khốc!
Anh em Quang Toản bị năm voi xé xác!
Hài cốt Nguyễn Nhạc,Nguyễn Huệ,giã nát đổ xuống sông!!

Đầu lâu Tây Sơn Tam kiệt thì dùng xích đồng!
Trói nơi ngục thất,buộc thọ hình mãi mãi!
Hai đô đốc Bùi Thị Xuân và Trần Quang Diệu!
Được Gia Long đối xử khác thường hơn!!

Vua Nguyễn bảo Quang Diệu đầu hàng!
Vị dũng tướng Tây Sơn thẳng thừng từ chối!
Nếu còn chút lòng luận công hay tội!
Xin cho mẹ già tám mươi,khỏi phải hành hình!!

Không thờ hai vua,cầu tử chẳng cầu sinh!
Trần Quang Diệu bị lột da nhồi trấu!
Tha cho tướng Nguyễn thành Qui nhơn,bây giờ chịu tội!
Để lịch sử biết trên đời,ai là kẻ tiểu nhơn!!

Gia Long cho dẫn vào nữ tướng Bùi Thị Xuân!
Kẻ tại thành Trấn Ninh suýt chôn vùi nhà Nguyễn!
Hỏi người bại trận mà không thấy thẹn:
-Ta với chúa ngươi,ai tài giỏi hơn??

Đôi mắt Bùi Thị Xuân tóe lửa căm hờn:
-Chúa ta là trang nam từ,đội trời đạp đất!
Quét sạch quân xâm lược,giang sơn thống nhất!
Còn ngươi là một tên cõng rắn cắn gà nhà…

-Ngươi tài giỏi,sao không giữ được sơn hà?
Để đến nỗi triều Tây Sơn sụp đổ?
-Nếu trời không khiến cho chúa ta tuyệt lộ
Thêm một Bùi Thị Xuân,ngươi đừng mơ chiếm được Bắc Hà!!

Người chồng nhân hậu,Gia Long sai lột da!
Người vợ anh hùng,buộc voi giày cho đến chết!
Long phu hổ phụ,một đời hào kiệt!
Ba mươi năm lừng lẫy,đánh bắc dẹp Đông!!

Nhớ ơn người xưa,giờ cho đúc tượng đồng!
Thờ chung đền với Tây Sơn Tam Kiệt!
Một lòng vì dân,trung thành cho đến chết!
Gương sáng này,lưu giữ mãi ngàn năm…

PHONG TRẦN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét